Gần
bốn chục năm rồi kể từ ngày miền Nam được hoàn toàn giải phóng, mỗi khi nhắc đến
Đà Lạt, bố tôi vẫn cái giọng náo nức, trầm trồ như vừa mới gặp. Ấy là lần đầu
tiên bố tôi được tham gia đoàn cán bộ văn hóa miền Bắc đi thăm một số thành phố
miền Nam, trong đó có Đà Lạt. Mỗi bước đi là một bước ngỡ ngàng. Tháng Sáu. Hà
Nội, Huế, Đà Nẵng, Sài Gòn… nóng như rang. Đến đây, như đến một đất nước khác lạ.
Trời mát rượi. Nắng nhạt. Gió lộng. Những thung lũng mây. Bạt ngàn hoa trái.
Đâu cũng nghe tiếng thông rì rào, mùi nhựa thông thoang thoảng. Những con thác
hùng vĩ: Đak Ta La, Cam Ly, Pren. Những hồ nước đẹp như tranh: Than Thở, Xuân
Hương… Đến đây, những khái niệm về thành phố với những nhà cao tầng, đường phố
kẻ ô bàn cờ, nhà ống kề nhau san sát, ồn ã xe cộ, mịt mù khói bụi… đều