Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Muối tôm, muối chay Tây Ninh



        Khách du lịch biết đến Tây Ninh, trước hết là vùng đất tâm linh với Tòa Thánh Cao Đàn, núi Bà Đen…. bốn mùa nườm nượp bước chân hành hương của người mộ đạo, người vãng cảnh vùng biên giới Việt Nam – Campuchia  rừng núi thâm u.
Về đặc sản, Tây Ninh từ lâu nổi tiếng với bánh tráng phơi sương, bánh canh Trảng Bàng, muối tôm – một thức chấm quen thuộc khi ăn các loại trái cây như xoài, ổi… là gia vị chính làm lên món bánh tráng trộn thơm ngon của tuổi học trò. Kể cũng lạ ! một địa phương không có biển mà lại có món ăn rất “biển” thành phần chính là muối và tôm. Người Tây Ninh đã cố công rước biển về rừng. Có phải vì thế mà món muối tôm ở đây thành ra đặc biệt. Tôm và muối nhập từ các vùng ven biển được chọn lựa và chế biến theo một công thức riêng, cộng với một số phụ gia như ớt, tỏi, sả… sau quá trình rang, sấy công phu theo quy trình đã được đúc kết lâu đời, cho ra một thứ sản phẩm màu gạch, có hương vị đặc trưng không thể trộn lẫn với các mặt hàng cùng loại ở nơi khác, không giống mắm tôm, mắm ruốc ở các vùng biển.
          Muối tôm Tây Ninh giúp các bà nội trợ có một món nêm, tạo ra những bữa ăn ngon.
          Muối tôm Tây Ninh trở thành món quà quý cho các du khách đã từng đến tỉnh biên giới tươi đẹp này.



Sản phẩm muối tôm, muối chay Tây Ninh dùng để chấm hoa quả, làm gia vị........


Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Bánh Nếp ( Bánh rợm - Phú Thọ )


     Ở Phú Thọ, vùng đất Tổ, quê hương của bánh trưng, bánh dày huyền thoại, có một loại bánh được nhiều người biết tiếng : ấy là bánh rợm. ( còn gọi là bánh nếp ) Nguyên liệu làm bánh rợm cũng giống như bánh trưng : Gạo nếp, đỗ xanh, mỡ lợn thái miếng, tiêu bắc. Chỉ khác ở cách chế biến. Người ta pha gạo tẻ với gạo nếp ( với tỷ lệ nhất định) ngâm và xay bằng cối nước ( như làm bột bánh trôi, bánh chay ), lấy đỗ xanh, thịt lợn trộn tiêu bắc làm nhân, rồi gói ngoài bằng lá chuối luộc, thành những chiếc bánh dài dài xinh xinh, như những chiếc giò con. Loại bánh này khá tiện dụng. Có thể dùng làm quà sáng, hoặc làm các bữa phụ trong ngày. Bánh rợm Phú Thọ ( còn gọi là bánh nếp ) đã thành mặt hàng quen thuộc với người dân Thủ Đô, bày bán ở nhiều nơi. Người sành ăn đã biết cách chọn hàng ngon, qua đôi lần bóc ăn thử, vỏ bánh trắng ngần, không chút tạp chất, không có chất bảo quản, ruột bánh thơm ngon, ngậy béo, pha chút tiêu bắc nồng cay, tạo cảm giác ngon miệng. Bánh có thể dùng trong hai ngày. Muốn tăng thời gian bảo quản, thì cất vào tủ lạnh, đến khi ăn đem hấp lò vi sóng.


     Cửa hàng Nếp Hương, 42 Nguyễn Đình Chiểu , Hà Nội, từ đầu tháng 10-2013, đã giới thiệu bánh rợm Phú Thọ.



Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

Sau tết trung thu



     Trưa hôm rằm, khách mua hàng bánh trung thu đã vãn. Trên các ngăn hàng, không còn chiếc bánh nướng, bánh dẻo nào. Nhưng hương bánh vẫn còn vương vẫn đâu đây. Từ hàng chục năm nay, cửa hàng Nếp Hương duy trì cách bán bánh nướng, bánh dẻo quanh năm. Khách hàng biết nhiều đến bánh trung thu của Nếp Hương là vì thế. Năm nào cũng vậy, khách chờ đến gần ngày tết mới mua. Do đã tin cậy và biết rõ chất lượng bánh, nên cả người mua lẫn người bán đều thanh thản, vui vẻ. Cửa hàng không cần tích nhiều bánh, bán đến đâu gọi hàng đến đấy, bảo đảm luôn có bánh mới. Nhiều đám cưới, đám hỏi tại Hà Nội đặt bánh nướng, bánh dẻo tại cửa hàng Nếp Hương cộng với loại bánh đậu xanh ( dành riêng cho cưới hỏi ) nên sau rằm tháng tám cửa hàng vẫn rất đông khách.

     Người Hà Nội, đã thành nếp, coi loại bánh Pía của Sóc Trăng là bánh Trung Thu. Vì thế, cơ sở sản xuất bánh Pía Tân Hưng, hàng năm, dành hẳn một thời gian sản xuất loại bánh Pía Trung Thu đáp ứng nhu cầu của Hà Nội.

     Tết Trung Thu năm nay, cửa hàng nhận đặt bánh Pía từ trước tết, nên lượng bánh Pía ra đúng thời hạn, ra đến đâu bán hết đến đấy, bảo đảm chất lượng.

     Tết trung thu đã qua, mỗi khi nhớ đến hương vị bánh trung thu cổ truyền hay bánh pía sầu riêng tươi. Khách hàng lại ghé qua cửa hàng...

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Cửa hàng Nếp Hương bán bánh pía quanh năm.

 Cứ vào dịp tết trung thu, đầu tháng 8 âm lịch nhà bánh pía Tân Hưng lại sản xuất những những loại bánh Pía ( sầu riêng ) đặc biệt.

Do nhu cầu 2 loại bánh này của khách hàng tăng cao, bánh không để được dài ngày (15 ngày ), để phục vụ những sản phẩm tốt nhất đến khách hàng, cửa hàng Nếp Hương sẽ nhận đặt hàng trước cho 2 loại bánh đặc biệt này.

Phương thức  đặt hàng:

-         Từ 1-8 âm lịch cho đến 7-8 âm lịch
                                             
                                                - Bánh 4 trứng :  70.000/1 bánh 400g
                               
                                  -Bánh 8 trứng:   200.000/1 bánh 01 kg

- khách hàng có nhu cầu, xin liên hệ số ĐT: 04 63 28 27 20 hoặc đến đặt hàng trực tiếp tại cửa hàng Nếp Hương – 42 Nguyễn Đình Chiểu – Hà Nội

Cửa hàng Nếp Hương rất hận hạnh được phục vụ quý khách hàng !


    






Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Giới thiệu về Nếp Hương



Từ nhận thức: Việt Nam ta đã có nền Văn Hóa ẩm thực đặc sắc, được thế giới biết đến và hâm mộ. Chỉ tính riêng món bánh mứt kẹo, suốt từ Nam chí Bắc đã có đến hàng trăm mặt hàng.

Nếp Hương, qua 20 năm hoạt động, đã tìm về từng địa phương có sản phẩm đặc trưng, tuyển chọn,tinh lựa các cơ sở sản xuất uy tín liên kết đưa hàng về giới thiệu tại thủ đô, nơi giao lưu của các vùng miền trong cả nước giới thiệu, quảng bá ra quốc tế.

Đến nay, Nếp hương đã là đại lý của rất nhiều đặc sản truyền thống dân tộc.Nếp Hương điểm đến của bao khách hàng vào Nam, ra Bắc, khách đi nước ngoài cần có những món quà quý không phải ở đâu cũng mua được.

Nếp Hương cám ơn quý khách đã biết đến, nhiệt tình động viên, mách bảo các mặt hàng mới trong suốt 20 năm qua.

Nếp Hương – xuất xứ của tên cửa hàng

Quê tôi thuộc một trong những vùng giang sơn cẩm tú của Tổ quốc, có sông Kinh Thầy, có núi Tràng Kênh, có động Kính Chủ - một danh lam thắng cảnh nổi tiếng và là quê hương của vị danh nho Phạm Sư Mạnh, có Đền Cao (còn gọi là đền Yên Phụ, tọa lạc trên đỉnh ngọn núi Cao), đứng đây có thể nhìn sang đền Yên Tử - nơi vua Trần Nhân Tông tu hành đắc đạo.

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

Các mặt hàng tết 2013


     Các mặt hàng bánh kẹo bán trong dịp tết Nguyên Đán rất phong phú trong thị trường Thủ đô.

     Riêng cửa hàng Nếp Hương, chỉ giới thiệu các đặc sản truyền thống của các vùng miền đất nước.

     Khách hàng sắm tết khi mua bánh kẹo thường nghĩ đến trước tiên các các thức đựng trong chiếc hộp nhiều ngăn, đặt trên ban thờ, cùng mâm ngũ quả, cặp bánh trưng, cặp bánh phu thê, lọ hoa đào vv…..Trong hộp mứt kẹo thường có phổ biến các loại: mứt sen trần, hạt bí, long nhãn, các loại kẹo bọc giấy mầu, các loại mứt dừa, mứt bí, mứt me, ô mai, sen sấy vv …

     Cũng như các năm, Nếp Hương chú ý tuyển chọn từ sớm các mặt hàng nói trên, chú ý đến xuất xứ, nhãn hiệu, chất lượng, cách đóng gói hộp ngày tết.

     Các mặt hàng đều có hình thức, mẫu mã phong phú, trình bày hấp dẫn, mang đậm bản sắc của dân tộc, rất tiện cho quý khách hàng dùng làm quà biếu người thân, bạn bè hoặc dùng cho gia đình trong dịp tết Nguyên Đán này.

     Nếp Hương xin giới thiệu tới quý khách hàng một số sản phẩm đặc biệt dùng trong dịp tết Nguyên Đán:
         
                        Mứt gừng                             Mứt bí                               Mứt lạc
         
                     Mứt cà rốt                             Mứt dừa                   Mứt dừa ướp sầu riêng
         
                      Mứt chuối dẻo                     Mứt hồng dẻo                  Mứt khoai lang dẻo
        
                   Mứt - kẹo (15 loại)        Bánh đậu xanh Bảo Hiên     Bánh đậu xanh Nguyên Hương
        
                  Hạt bàng rang muối                Hạt điều các loại                         Hạt bí ta
        
                Hạt sen sấy giòn                  Thịt bò khô các loại          Phồng tôm thượng hạng

Các loại trà 

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

Mứt gừng


     Trên các mảnh vườn quê, người ta thường bắt gặp luống rau gia vị: hành, tỏi, gừng, nghệ, tía tô, ngải cứu, kinh giới, hẹ, xả…, ở vị trí dễ tiếp cận nhất, khi cần là có ngay. Đa số những cây này còn là vị thuốc quý. Một bát cháo hành, tía tô, ăn nóng, cho toát mồ hôi, có thể chữa được cảm mạo. Một nhánh gừng giã nát, đổ vào một ít rượu để đánh cảm, rất hiệu nghiệm.

     Gừng, tên Hán là Khương, có tác dụng thông khí, trừ hàn, tiêu đờm, giải phong, thăng dương… là vị thuốc thường thấy trong các thang thuốc đông y. Gừng ngày nay được sản xuất đại trà theo kiểu công nghiệp, thành một loại trà rất được ưa dùng: trà gừng.

     Vị cay nóng của gừng cộng với vị ngọt mát của đường kính tạo thành một đặc sản không thể thiếu trong hộp mứt tết. Đến thăm nhau ngày đầu xuân rét mướt, ngồi trong những chiếc ghế đệm êm ấm, được chủ nhà trịnh trọng mời uống trà, ăn mứt nhiều loại, nhiều màu sắc bắt mắt, đựng trong các khay nhiều ngăn, không hiểu sao khách thường hưởng ứng bằng việc nhón trước tiên miếng mứt gừng. Có lẽ, sau những bữa ăn nhiều thịt, người ta thấy thèm một chút cay cay.

     Mứt gừng chế biến không khó. Gừng rửa sạch, gọt vỏ, thái mỏng, càng mỏng càng tốt, dọc theo nhánh gừng. Ngâm vào nước gạo qua một đêm (cho trắng ra và bớt cay). Vớt gừng, rửa sạch, chần qua nước phèn, chờ ráo nước. Trộn gừng với đường, đun nhỏ lửa, đảo đều tay (để gừng không bị vàng). Khi đường cạn đủ độ, lấy một giọt đường nhỏ vào bát nước, thấy đường vón thành chấm tròn không hòa tan, là được. Để nghiêng chảo, trộn cho thật khô đường, gỡ gừng ra từng miếng rời nhau. Lúc này mứt có màu vàng nhạt, khô, đường kết tinh thành những hạt cực nhỏ bám đều, mùi thơm cay ngọt đặc trưng, rất hấp dẫn.

     Gần đây, tôi hỏi anh Nguyễn Thừa Đinh, chủ cơ sở sở xuất bánh mứt kẹo nổi tiếng của Hà Nội: Nghe nói Hà Nội còn loại mứt gừng dẻo, sao anh không giới thiệu? Anh nhỏ nhẹ: Là gừng thì phải cay. Ăn gừng mà không thấy cái cay đủ độ thì có khác gì nghiện ớt lại đi ăn ớt không cay, thực chất, nó chỉ là một loại rau xanh mà thôi. Làm loại mứt này, đại khái như mứt gừng bánh tẻ. Có khác là phải chọn loại gừng non, cay rất nhẹ. Để dễ ăn, người ta còn thêm cả đu đủ xanh, thái mỏng pha với gừng.

     Tôi gật gù tỏ ra đồng ý với quan điểm của anh, song nói thêm: Cửa hàng Nếp Hương, năm nay, bên cạnh loại mứt gừng của anh, còn có mứt gừng Huế. Mứt gừng Huế cũng có hai loại: khô và dẻo. Cách chế biến không khác Hà Nội là mấy. Người đất Cố đô đặc biệt coi trọng khâu chọn gừng. Thường lên tận địa bàn xã Hương Thọ tìm mua gừng. Củ gừng ở đây có dáng thon nhỏ, khó làm nhưng rất thơm, ít cay, bán giá rất cao.

     Các tỉnh phía Nam cũng có mứt gừng. Người ở đây thích mứt gừng dẻo hơn. Mứt gừng Nam Bộ có khác một chút là có thêm thành phần lạc rang giã nhỏ bọc phía ngoài. Mứt gừng được ăn cùng với bánh phồng, ăn vừa cay, vừa dẻo, tạo ra vị ngon hấp dẫn.

     Gừng (cũng như quế) càng già càng cay. Người ta trung hòa cái cay này bằng cách chọn gừng bánh tẻ, lát gừng nhẵn, dễ thái, ít sơ, to bản.

     Tôi cho rằng, dù mai này, xã hội ta có phát triển thành giàu sang đến đâu thì trong những ngày tết Nguyên Đán, vẫn không thể thiếu hộp mứt tết trên ban thờ gia tiên với những vị: béo của dừa, bùi của lạc, mát của bí, của cà chua, thơm của quất, của dứa, chua của me và cay cay, hấp dẫn của gừng…

     Từ lâu, gừng đã vào ca dao Việt để gửi gắm những gì là nồng ấm, thiết tha, tình nghĩa của con người:


“Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau”…


Bánh đậu xanh Bảo Hiên Rồng Vàng - Hải Dương

Bánh đậu xanh Bảo Hiên - dùng cho lễ ăn hỏi
Bánh đậu xanh Bảo Hiên - hộp 160 Gr

Bánh đậu xanh Bảo Hiên - hộp 300 Gr


Bánh đậu xanh Bảo Hiên - hộp 320 Gr

Bánh đậu xanh Bảo Hiên - hộp 450 Gr

Bánh đậu xanh Bảo Hiên - hộp 600 Gr

Bánh đậu xanh Bảo Hiên - hộp thỏi vàng



Kẹo lạc Sìu Châu - loại gói


Kẹo Sìu Châu - loại hộp giấy

Kẹo Sìu Châu - loại gói bọc giấy thiếc

Kẹo sìu châu - loại hộp nhựa

Kẹo vừng thanh, đặc sản Nam Định


Kẹo vừng đen
Kẹo vừng thanh - loại gói
Kẹo Vừng Thanh - loại bọc giấy thiếc
Kẹo vừng thanh - loại hộp
Kẹo vừng thanh - loại hộp nhựa

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

Nếp Hương - tạo dựng nét riêng

Từ rất sớm, bố tôi đã nuôi hy vọng tôi sẽ thành một họa sỹ, vì không rõ bằng cách nào ông phát hiện năng khiếu hội họa của tôi từ khi tôi còn học lớp một, mới từ trường quê chuyển lên học ở Hà Nội. Ngày hai buổi, ông đèo xe đạp đưa đón tôi học lớp vẽ ở Cung Thiếu Nhi. Ông chăm chú theo dõi từng buổi học của tôi, động viên tôi bằng cách treo trang trọng lên tường nhà những bức vẽ được chấm điểm cao của tôi. Hết thời gian học ở Cung Thiếu Nhi, ông xin cho tôi vào lớp vẽ của thầy Phạm Viết Song. Tôi mau chóng trở thành học trò cưng của thầy. Cứ thế, vừa học văn hóa vừa học vẽ, đến năm lớp mười, tôi đã có tranh treo ở các triển lãm Mỹ Thuật toàn quốc và Hà Nội. Thầy Phạm Viết Song đến từng triển lãm xem tranh, chúc mừng tôi. Cả hai thầy trò đều cảm động. Thầy khuyên tôi nên xin vào trường Đại Học Mỹ Thật Hà Nội. Khi đất nước chuyển sang cơ chế thị trường, cơ quan bố tôi có chỉ tiêu cho con em đi lao động nước ngoài. Bố con tôi phải tính toán nhiều ngày, rất căng thẳng. Nhiều người thân cũng góp ý. Tôi nghĩ: Nếu có chí thì ở đâu cũng học vẽ được theo kiểu vừa làm vừa học, nhà nghèo, thôi hãy cứ đi lao động ít năm rồi sẽ học vẽ sau cũng không muộn. Những năm ở Tiệp Khắc, một nước có nền văn hóa đặc sắc, nhất là về kiến trúc cổ, tôi tranh thủ vẽ trong những ngày nghỉ. Tôi vẽ mê man những rừng cây, những lâu đài cổ, những con sông… Về nước, đúng vào lúc chú của tôi là chủ cơ sở sản xuất bánh đậu xanh Bảo Hiên, cần tôi giúp mở đại diện nhà bánh ở Hà Nội. Ba năm lao động, công sức của tôi cũng đóng góp với gia đình giải quyết được một số khó khăn trong đời sống, nhưng vẫn còn ngổn ngang bao lo toan. Cái cảnh bố tôi gò lưng tô màu cho từng nhãn hàng hóa bán cùng với bánh đậu xanh, rồi lễ mễ xách hàng đi giới thiệu khắp Hà Nội khiến tôi một lần nữa hoãn học vẽ, tuy không dễ dàng chút nào. Việc làm đầu tiên của tôi là trình bày và đưa in nhiều màu một số nhãn hàng cần thiết. Sau đó là thiết kế toàn bộ cửa hàng, lô gô cửa hàng đến những tủ hàng, bố trí các ngăn hàng sắp xếp các tên hàng trăm mặt hàng sao cho khách dễ tìm, dễ chọn. Nhiều khách qua đường ghé thăm cửa hàng chưa phải để mua hàng mà chỉ để ngắm và khen ngợi. Điều ấy động viên tôi, khiến tôi quên mệt nhọc. Công việc cứ cuốn tôi đi, ngày này sang ngày khác. Nhiều bạn học phổ thông với tôi ngày nào, cùng có chí hướng theo hội họa như tôi, nay đã thành những họa sỹ. Tôi đến nhà họ chơi, xem những tác phẩm của họ, có lúc thấy mủi lòng. Còn các bạn tôi thì lại mừng cho tôi, an ủi: “Cậu chọn con đường này là đúng đấy, nghề họa trong xã hội ngày nay chẳng được như xưa, làm nghệ thuật đúng đắn thì chẳng bán được tranh, chạy đua theo thị trường thì thấy lương tâm cắn rứt. Cậu yên tâm đi, bọn chúng tớ sẽ kéo cậu đi vẽ như ngày nào”. Tôi thầm nghĩ: Mình đang trên một đoạn đường rẽ dài đằng đẵng với biết bao công việc của nghề kinh doanh, chẳng biết bao giờ dứt ra được. Những khi về căn hộ quen thuộc sống với bố mẹ, tôi thấy lòng thư thái hẳn. Những bức tranh từng dự triển lãm, bố tôi vẫn giữ rất cẩn thận, tự tay bố tôi mua khung mới, chúng như mang sắc thái mới, đón chào tôi, trò chuyện với tôi. Tôi để ý, đã lâu lắm, bố tôi không nhắc đến bất cứ chuyện gì dính dáng đến hội họa với tôi. Tôi biết bố tôi cũng có nỗi buồn như tôi, đã không đạt được mong muốn cháy bỏng một thời. Tôi quý trọng bố tôi thêm. Trên đời có mấy ai thỏa nguyện mọi ước mơ. Tôi trở lại với công việc hàng ngày, với sự bình tĩnh, tự tin, vì ít ra, những hiểu biết về hội họa mà thầy Phạm Viết Song đã truyền thụ cho tôi ngày ấy, vẫn còn ở trong tôi mãi, giúp tôi giữ được cái vẻ đẹp riêng của cửa hàng, nơi đem lại đời sống thoải mái, yên tâm cho gia đình tôi trong cơn khủng hoảng kinh tế toàn cầu này.